Disneyland 1972 Love the old s

BacNinhNo1.Net

Ve trang chu : http://bacninhno1.xtgem.com http://bacninhno1.hexat.com">

New Post

Truyện 1[Hỏi Xoáy Đáp Xoay]
Truyện 1
24/05/2013
Me hài ola post ngày 26-4-2013 hay[Me Ola]
Me hài ola post ngày 26-4-2013 hay
26/04/2013
Tổng Hợp Me Ola 25-04-2013[Me Ola]
Tổng Hợp Me Ola 25-04-2013
25/04/2013
Thực trạng sinh viên ra trường[Me Ola]
Thực trạng sinh viên ra trường
24/04/2013
Tổng Hợp Me Ola Ngày 16/4[Me Ola]
Tổng Hợp Me Ola Ngày 16/4
16/04/2013
7 ngày làm gia sư (phần 2)[Truyện tình yêu]
7 ngày làm gia sư (phần 2)
16/04/2013
7 ngày làm gia sư (phần 1)[Truyện tình yêu]
7 ngày làm gia sư (phần 1)
15/04/2013
Những Thiên Thần Cánh Gãy[Truyện ngắn]
Những Thiên Thần Cánh Gãy
15/04/2013
Tổng hợp me ola 13/04/2013[Me Ola]
Tổng hợp me ola 13/04/2013
13/04/2013
Tổng Hợp Me Ola 12-04-2013[Me Ola]
Tổng Hợp Me Ola 12-04-2013
12/04/2013
12»

Chuyên mục

Có hay không một tình yêu !

Ê Nam, Nam, nhìn con bé kia kìa
– thằng Tuấn vỗ vỗ vai tôi chỉ
chỉ. Tôi nhìn nó , rồi nhìn theo
hướng nó chỉ, 1 cô bé đang
đứng,khuôn mặt trắng
hồng,mái tóc buộc theo kiểu
đuôi ngựa, dài ngang lưng,trên
đầu có thắt 1 cái nơ màu hồng,
đang mặc 1 chiếc áo sơmi
trắng, trên cổ là cái khăn quàng
xinh xắn, cô bé đó đang đọc
bảng thông báo, ghi ghi chép
chép gì đó, dáng người cũng
hơi mũm mĩm 1 chút, nhưng
trông khá là dễ thương, tôi
ngáp ngáp 1 cái rồi bảo : - Ừ,
rồi sao. - Trông bạn ý cũng
xinh phải không mày – thằng
Tuấn suýt xoa. - Ờ, trông cũng
đc – tôi trả lời cho có, cũng chỉ
nhìn thế thôi, khen sau lưng nó
thì khen làm gì, đã khen phải
khen trước mắt nó mới đáng
chứ. - Mày có nghĩ là bạn ấy
học cùng lớp với mình không,
tao thấy nãy giờ bạn ấy cứ
quanh quẩn ở đây, nhưng
không chịu vào lớp là sao nhỉ -
mắt thằng Tuấn như dán vào
người cô bé. - Làm sao mà tao
biết đc, dù sao thì tý nữa cô
giáo vào, nếu cùng lớp thì nó
cũng phải vào thôi – tôi đáp. -
Chán quá nhỉ, tự nhiên trời
mưa nên không ra ngoài khai
giảng đc, tao mong từ mấy
hôm nay, không biết khi nào
mới ngớt đây, ê, hay là mày ra
hỏi chuyện bạn ấy, rồi kêu bạn
ấy vào đây chơi đi, không
đứng ngoài mưa nó hắt vào
người kia. - Ồ, hôm nay mày có
vẻ lịch sự ghê nhỉ, kìa, có cả lũ
đứng ngoài hành lang đó, sao
không ra mà mời tụi nó vào –
nói thế nhưng tôi vẫn chú ý
vào cô bé, cô bé đã chép xong
cái gì rồi, đang đứng ở ngoài
hành lang nhìn nhìn vào lớp
thật, sao cô bé không vào nhỉ,
hay là ngại.Cô bé như nhìn
thấy ánh mắt tôi, vội quay đi,
chống tay lên lan can, ngoài
trời, mưa phùn của cuối mua
thu đang lất phất bay, từng
cơn gió thổi tạt mưa lung tung
vào hành lang, trên mái tóc,
trên vai cô bé đã có ít hạt
nước mưa, nhưng không hiểu
sao vẫn ương bướng không
chịu vào lớp.Đó là năm đầu tiên
tôi vào cấp 2, học lớp 6. Mấy
đứa ngoài hành lang bắt đầu
đi dần dần vào lớp, hình như
mưa nặng hạt hơn thì phải,
thằng Tuấn lại vỗ vỗ lên tay tôi
nói : - Ê, tụi kia vào mà bạn ấy
vẫn không vào kia, hay là mày
ra kêu bạn ấy vào đi. - Sao mày
không ra kêu nó vào, kêu tao
ra làm gì – tôi phản đối luôn, tự
nhiên đang ngồi ấm chỗ, kêu
mình ra nói chuyện với 1 đứa
lạ hoắc làm gì không biêt. - Sao,
mày ngại ah, không dám ra nói
chuyện với bạn ý ah, kém vậy,
tao thất vọng vì mày quá đó –
nó cười đều nhìn tôi. - Thôi đi,
mày cũng ngại chứ nói gì tao –
tôi làu bàu. - Ngại cái gì mà
ngại, ngại mà hồi lớp 5 tao có
mấy đứa con gái là bạn thân
liền đó, thế mày có ai là con gái
làm bạn thân chưa – nó bĩu
môi nhìn tôi. - Điêu vừa thôi
mày. tôi quay sang nhìn cô bé,
cô bé vẫn đứng ngoài hành
lang, hơi núp và sau cái bảng
thông báo. Bước ra cửa lớp,
gió lạnh mang theo hơi mưa
thổi tới, đang trong lớp ấm, ra
ngoài này rét run cả người lên,
thế mà nãy giờ cô bé vẫn
đứng ở ngoài, công nhận là tài,
tôi mon men đến gần bảng
thông báo, nội dung cũng chả
có gì, danh sách lớp, thời khóa
biểu, cái này chả phải là mấy
thứ mẹ tôi đã chép hết về cho
tôi rồi sao, giờ thì quan trọng
gì nữa chứ, tôi nhìn ra ngoài
trời, sân trường giờ đầy
những vũng nước, cũng lố nhố
đám học sinh đang ở ngoài sân
trường nghịch mưa, chúng nó
có vẻ háo hức chờ lễ khai
giảng. Tôi liếc sang cô bé, đôi
mắt cô bé vẫn đang nhìn mấy
đứa chơi ngoài sân trường,
khuôn mặt mũm mĩn trắng
hồng, đôi mắt đen to long lanh
mang theo chút u buồn, đôi
môi đang mím chặt lại, chắc là
cũng biết lạnh, tôi cứ ngó ngó
linh tinh, không dám nói gì,
cũng chống tay vào lan can,
nhìn ra ngoài sân, tiếng cô bé
nói nhỏ : - Ấy cũng thích mưa
ah ? Tôi quay sang, cô bé đang
nhìn tôi nói, tôi lắc đầu : -
Không, tớ không thích mưa,
nhưng trong lớp nóng nên ra
ngoài này đứng. - Oh – cô bé
không nói nữa, lại đứng im. Tôi
mở lời : - như vậy là cậu thích
mưa, cậu không thấy lạnh sao .
Cô bé lí nhí : - cũng có thấy
lạnh 1 chút, nhưng tớ thích
nhìn mưa. - Vậy cậu không
thấy là người cậu bị ướt sao,
cậu lớp nào, sao không vào lớp
– tôi hỏi - Tớ lớp 6C, tớ cũng
định vào, nhưng mà ngại – cô
bé lại lí nhí. - Ngại cái gì mà
ngại, tớ cũng 6C nè – tôi nói -
Tớ biết rồi, nãy giờ cậu ngồi
trong lớp 6C mà – cô bé cười
cười, 1 nụ cười tinh nghịch,
đôi mắt buồn giờ như sáng lên
tinh nghịch nhìn tôi. - Ờ, coi
như cậu cũng thông minh đó,
thế cậu ngại gì mà không vô
lớp, tý nữa cô giáo vô kiểu gì
chả phải vào – tôi quay sang
nói với cô bé. - Uh, thì tý nữa
vô, tớ chả quen ai nên ngại
vào, đứng ngoài này nhìn trời
mưa thích hơn. - Mưa to nhìn
mới thích, mưa bé có gì mà
nhìn, mà lại còn lạnh nữa, tớ
bắt đầu thấy lạnh rồi này – rôi
xuýt xoa, vuốt vuốt 2 bên
cánh tay. Tiếng cô bé cười
khúc khích, tôi nhìn nhìn, tôi
bảo : - Đúng rồi còn gì, cười gì
nữa. Cô bé nói : - tớ chả thấy
lạnh gì cả, cậu yếu bỏ xừ. Tự
nhiên bị cô bé chê, tôi tức máu
anh hùng, không xuýt xoa
nữa, tôi nói : - Tớ chỉ giả vờ
thôi, chả lạnh gì hết, cậu bị tớ
lừa đó. Cô bé lại nói: - Hay là tụi
mình ra kia chơi đi, như tụi nó
kia kìa. Tôi rợn tóc gáy nói : -
dở ah, đang mưa đó, ốm chết
đó, mẹ tớ nói không đc ra
ngoài trời mưa. - Không ốm
đâu, mưa bé mà, đi, ở đó chắc
vui lắm – cô bé nhìn tôi nài nỉ,
trông rất háo hức, khuôn mặt
đó chút xíu thì đã thuyết phục
đc tôi, cũng tính gật đầu thì có
tiếng nói đằng sau lưng : -
Đang mưa, ra ngoài mà ốm ah,
2 em đi vào lớp ngay cho cô –
tôi giật mình, ngước lên, đó
chính là cô giáo chủ nhiệm của
chúng tôi, người mà có ảnh
hưởng lớn nhất đến cuộc đời
của tôi, dáng người cô khá to,
khuôn mặt nghiêm nghị nhưng
khi cười cũng rất là tươi.Cô đi
nhanh vào lớp để ổn định trật
tự. - Đi thôi, vào lớp thôi,
không cô kêu đó – tôi nói, chỉ
tay vào lớp. cô bé nhìn vào
trong lớp rồi cũng gật đầu, đi
nhanh vào lớp,rồi tự nhiên
quay đầu lại hỏi : - nè, cho tớ
ngồi gần cậu đc không, tớ chả
quen ai cả. Tôi gật đầu : - đc
thôi, ra đằng kia đi. Cô bé nở 1
nụ cười, chạy ra phía sau tôi,
cô bé hỏi : - này, thế cậu tên là
gì thế. - Ah, tớ tên là Nam, thế
còn cậu. Cô bé lại khúc khích
cười không nói, chạy nhanh ra
góc lớp, chỗ có ghế trống, khẽ
vẫy vẫy tay kêu tôi, tôi đi
nhanh lên chỗ đó, cũng ngồi
xuống, đảo mắt xem thằng
Tuấn đâu, thấy nó đã làm quen
đc với mấy thằng mới, đang
thì thầm nói chuyện, xung
quanh đã bắt đầu trật tự, cô
giáo đang đứng trên bục giảng
thông báo nội quy, tôi quay
sang nhìn cô bé, cô bé vẫn
đang nhìn tôi cười, rồi rất
nhanh, ghé sát vào tai tôi nói
nhỏ : “ _ Chào cậu, tớ tên là
Linh” Phần I : Ký ức 7: 10p
sáng .Tôi trở mình ngồi dậy,
vận động 1 chút cho tỉnh ngủ.
Tối qua, tôi với Linh ngồi xem
phim cả tối,nó khoe kiếm đc
trên mạng 1 đống phim hay,
thế là tôi cò cưa nó mãi, cuối
cùng nó cũng chịu về nhà, vác
cái Lap qua,phim lại hài hước
nữa, con gái có khác, toàn kiếm
phim hài + tình cảm, nhưng nói
thật là cũng khá hay.Trước giờ
tôi với Linh có khá nhiều điểm
chung,điển hình như là âm
nhạc, ăn uống và xem phim,
rất hợp nhau, ngoài ra còn khá
nhiều sở thích nhỏ nhỏ khác,
như chạy bộ, thích yên tĩnh
trong bóng tối rồi suy nghĩ
vẩn vơ , khi buồn là phải ăn cái
gì đó thật nhiều như kem, bim
bim, đồ ăn vặt … Rồi tự nhiên
nhớ ra điều gì đó, tôi đoán
sáng nay không phải dậy sớm,
thế nào nó cũng đang ngủ
nướng, gọi dậy trêu 1 trận mới
đc, tôi bấm số và cười khẩy,
hình dung ra cái giọng ngái
ngủ của nó, bị phá chắc lại tức
mình lắm đây. Tiếng nhạc chờ
khẽ ngân nga, rồi tiếng Linh
vọng vào, nhưng không phải là
giọng ngái ngủ, mà lại là cái
giọng choe chóe vang lên : -
Nam ah, có chuyện gì thế, kêu
mệt mà cũng dậy sớm thế. Rồi
xung quanh, tiếng xe cộ, tiếng
phố xá ồn ào, tôi thấy kỳ kỳ,
quái lạ nhỉ, tôi bảo : - Tớ tưởng
cậu đang ngủ nướng chứ,
đang đi đâu vậy. Tiếng Linh
cười hì hì : - Đang ăn sáng với
Hương, còn có cả anh Hiếu
nữa, mọi người đang ngồi ăn. -
Hiếu nào nhỉ, sao tớ không biết
anh ấy ? - À, anh Hiếu bí thư
đoàn trường, học cùng cấp 3
trên mình một khóa ấy. Lần
trước tớ chẳng nói với cậu rồi
là gì ? - À, ừ.. tớ quên. Vậy
Hương rủ đi ăn ah, thế thằng
Tuấn có ở đó không? - Không
có, có mỗi 3 đứa mình thôi, ăn
ở hàng gần nhà thôi mà, anh
Hiếu mời 2 đứa, hi hi. …… -
ỪH…..!!!! Chợt nghĩ lại những
lời Linh nói lần trước, hình như
tôi có nghe nó kể qua về một
tên Hiếu nào đó, nhưng lúc ấy
tôi cũng không quan tâm lắm
nên cũng không để ý. Bất giác
tôi cảm thấy có một điều gì đó
thật nghẹn ngào . Cúp
máy ,xuống nhà ăn xong bữa
sáng, tôi ra ngoài đi một vòng
rồi sang nhà thằng Tuấn chơi .
Qua Tuấn kể tôi biết thêm đc là
tên Hiếu này thật sự là muốn
tán Linh rồi, qua lời Tuấn kể,
Hiếu hay đến nhà Linh chơi
lắm, ăn mặc rất chỉnh tề, chiều
nào cũng rủ Linh đánh cầu
lông, đánh thì ít, mà cười nói
thì nhiều, dạo này Linh cũng
hay kể chuyện về Hiếu, suốt
ngày anh Hiếu nói thế này, anh
Hiếu nói thế kia, Linh cười rất
tươi mỗi khi nhắc Hiếu… Tôi
tặc lưỡi, cũng chả có gì nhiều
lắm, toàn thứ tôi biết, nhưng
xem ra có khi tôi phải đến nhà
Linh chơi rồi gặp mặt xem thế
nào, rồi lại tự nghĩ “tại sao tôi
phải làm thế chứ, hắn thì có gì
liên quan đến tôi, chuyện của
Hiếu và Linh, tôi quản làm gì,
chẳng phải giữa tôi và Linh chỉ
là bạn thôi sao” nhưng mà vẫn
cứ cảm thấy không nguôi, vẫn
muốn biết, như kiểu là 1 bản
tính của đàn ông, tham lam và
hay ích kỷ, tôi cảm thấy không
thoải mái với mối quan hệ này.
Tối nay sẽ qua nhà Linh chơi
vậy. - Linh ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
– tiếng tôi gọi. - Ai đấy, ai gọi
Linh vậy – tiếng mẹ Linh trả lời.
- Nam hả cháu, Linh nó đi chơi
từ chiều, đã về đâu. “Cái gì, đi
chơi từ chiều vẫn chưa về”, tôi
hơi hơi bối rối, tôi hỏi : - Ơ thế
Linh đi với ai vậy bác, bạn ấy
không về ăn cơm tối sao ạ. - Nó
xin đi dã ngoại với bạn, nói là
ăn tối bên ngoài nên không về,
cháu vào nhà đi, chắc nó cũng
sắp về thôi – mẹ Linh mở cổng
Tiếng bố Linh vọng ra : - Nam
à ,vào đây cháu, lâu lắm không
gặp, Linh nó đi với bọn thằng
Hiếu con nhà ông Khanh chứ
bạn nào, nghe đâu như là mấy
đứa đi sông suối gì ý mà, rồi
câu cá, câu cọt gì ý , chắc cũng
sắp về thôi. Ngồi nói chuyện
với 2 bác một lúc, tôi lấy cớ xin
phép ra về. Trong lòng tự
nhiên thấy nao nao khó tả, Bực
tức một điều gì đó. Trở về
nhà ,căn phòng tối om, tôi
cũng không muốn bật đèn, tôi
nằm vật trên giường bắt đầu
suy nghĩ miên man, tôi cảm
giác như đang chờ 1 cái gì đó
vậy, câu nói của bố Linh cứ
quanh quẩn bên tai “Linh nó đi
với bọn thằng Hiếu con nhà
ông Khanh” mà lại đi từ chiều
nữa, giờ này vẫn chưa về, xem
ra mọi chuyện đúng là hơi đi
xa so với cảm giác của mình
rồi, ngồi nghĩ miên man đủ
thứ , về mọi chuyện vui, thế
mà cục tức nuốt mãi không
trôi, mở mắt ra nhìn căn phòng
tối om, cố gắng bình tâm trở
lại, tự nhiên có tiếng ĐT reo,
đang nhìn trong bóng tối, nhìn
màn hình điện thoại tôi thấy
hơi lóa không rõ, nên trả lời : -
Alo, ai đấy. Tiếng Linh đầu
đây : - Hứ, ai đấy….., nói nữa là
cúp máy đó. Cục tức vẫn trong
người, nghe thêm câu nói đó
tôi lại càng bực bực, tôi cúp
máy luôn, vứt điện thoại trên
giường, tôi đi xuống nhà lấy
hộp kem.Lúc bê lên tầng, màn
hình điện thoại nháy sáng, báo
có cuộc gọi nhỡ, ấn mở máy, 3
cuộc gọi nhỡ từ Linh, tôi gọi lại,
mới reo có 1 tý thì đầu bên kia
tắt máy luôn, tôi cũng cố ấn
điện thoại, gọi thêm 1 lần nữa,
vẫn không nhận máy, “không
nhận thì thôi, chả thèm” tôi
cũng kệ luôn, nén điện thoại
lên gối, cứ thế thong thả ăn
kem, định ăn cho bõ tức, thế
mà gọi 2 cuộc không thèm
nhận lại càng tức thêm, tôi đi
ra ngoài ban công, ngắm phố
phường 1 lát. Bước vào phòng,
cái ĐT lại nháy sáng, tôi cầm lên
xem, lại 2 cuộc gọi lỡ từ Linh,
tôi bấm số gọi lại, hết 3 hồi
chuông, tự nhiên Linh nhấc
máy, nhưng không nói gì, tôi
chỉ nghe thấy tiếng thở nhè
nhè từ đầu dây bên kia, tôi
cũng chả thèm nói luôn, cứ thế
im lặng, rồi cuối cùng tôi nói : -
Có việc gì mà gọi vậy, gọi
không nói gì là sao. Tiếng Linh
nói : - sao nãy tớ gọi lại không
nghe máy. - Tớ đi xuống nhà
nên không biết . - Không muốn
nghe thì cứ nói thằng ra, việc
gì phải nói vậy. - Tớ nói rồi, tớ
xuống nhà, chẳng phải là ….. –
đang định nói tiếp rằng là
“chẳng phải là tớ gọi lại đó
thôi” thì Linh cắt ngang : - Cậu
không cần phải nói gì nữa,tớ
hỏi lúc nãy đang nói chuyện
sao tự nhiên cúp máy. Tự
nhiên đang nói lại bị chèn
ngang, bực quá, tôi bảo : - tức
nên không thích nghe, có thế
thôi. - Tức, cậu tức cái gì, có
tức bằng tớ không. - Cậu thì
tức cái gì, không phải cả ngày
nay đi câu cá với thằng Hiếu
điên rồ nào đó hay sao, vui lắm
mà, tối mới về cơ mà – tôi
không nhịn đc, tuôn ra 1 tràng.
- Cậu không đc gọi anh Hiếu
như thế, anh ấy hơn tuổi tụi
mình đó. - Tớ chả cần quan tâm
tới Hiếu nào hết, hơn có 1 tuổi
thì làm gì đc nhau, đi chơi chán
rồi về gọi điện mắng tớ sao. -
Cậu làm sao thế, dở hơi ah, cậu
mà nói thế nữa là tớ cúp máy
đó. - Thì cúp đi, đang đêm gọi
điện thoại phá người ta còn
nói – Lửa giận ngút đầu, tôi nói
không còn khách khí gì nữa. -
Cậu… cậu quá lắm, không phải
là phá, mà là… mà là tớ gọi để
hỏi xem tối nay cậu đến nhà
nhớ có việc gì không – giọng
Linh như kiểu run run, nói
không rõ nữa. - Chả có gì cả,
chán chả có gì làm thì đi lượn
thôi, ai dè còn có người lượn
từ chiều mà tối chưa thèm về .
- Cậu…Cậu quá lắm rồi đó, tớ
không thèm nói chuyện nữa. -
Thì cúp máy đi, nói từ nãy rồi
mà sao chưa cup, thèm vào mà
nói chuyện nữa. Tôi bĩu môi,
trước khi bên kia tắt máy, 1
tiếng thút thít nhẹ nhẹ vang
sang đầu dây, dội vào tai tôi,
Tôi ngơ ngẩn cả người, tôi làm
sao thế này nhỉ, tôi nhìn cái
điện thoại , sao tự nhiên tôi lại
quát nó cơ chứ, thật ra thì có
phải nó đã làm gì sai đâu, mà là
tôi, cục tức tràn não, chiếm hết
lý trí, cứ thế mắng nó, rồi nói
đểu nó xa xả, tôi lặng cả
người, nhớ lại mấy lời mình
vừa nói, chả hiểu lúc đó nghĩ
gì nữa, sao lại nói nó thế nhỉ,
tự nhiên cảm thấy ân hận quá,
thấy mình đúng là thật sự quá
đáng quá rồi, sao bây giờ nhỉ,
tôi bấm số, giờ tôi bình tĩnh
rồi, tôi muốn gọi lại xin lỗi nó,
gọi đến khi nó nhấc mày thì
thôi, nhưng đầu dây bên kìa là
tiếng tổng đài : - thuê bao quý
khách vừa gọi …… Tôi chán nản
lắc đầu, Linh giận thật rồi, tôi
lẩm nhẩm tự chửi mình, chẳng
qua chỉ là đi dã ngoại, có gì đâu
mà mình lại cứ nghĩ linh tinh
rồi lại đâm mắng oan nó, nó đã
có lòng gọi đt cho mình ngay
sau khi về nhà rồi còn gì, càng
nghĩ càng tự chủi rủa mình, cố
nghĩ cách làm lành. Ah đúng
rồi, ngày kia là sinh nhật của
Linh rồi, tôi sẽ mua 1 món quà
thật đẹp tặng cho nó, nó sẽ
sướng rơn lên và thế là hòa
thôi, tôi cười cười đắc chí. Linh
đã rất thích mua váy, lần này
tôi phải đường đường chính
chính tặng nó cái váy thật đẹp,
chắc chắn nó sẽ rất thích rồi,
mai tôi sẽ đi chọn mua đồ, rồi
tự tưởng tượng ra viễn cảnh
vào ngày sinh nhật, tôi tặng
món quà đó, Linh sẽ rất thích
món quà, và có khi còn ôm tôi
nữa chứ lại, , nó có bao giờ
giận tôi cái gì lâu đc đâu, cùng
lắm là 3-4 hôm tôi nói ngọt
mấy câu là nó lại cười tít mắt
thôi mà, bonus thêm 1 vài món
linh tinh như là 1 cột kẹo, 1 cốc
nước mía hay lai nó đi lòng
vòng trước khi trả nó về nhà là
nó lại cười với tôi ngay. Thầm
mỉm cười và dần dần đi vào
giấc ngủ 1 cách yên bình, bởi
vì tôi đâu có ngờ, hôm sinh
nhật đó, tôi đã phải chấp nhận
1 sự thật cay đắng. Phần 2 :Nỗi
Đau xót xa Linh tổ chức sinh
nhật tại quán kem bác Ba, một
quán quá đỗi quen thuộc của
chúng tôi từ nhỏ.Đã 8h tối rồi.
Tôi mua một bó hoa thật đẹp
cùng với hộp quà chuẩn bị từ
trước rồi đến quán. Vừa mới
đến đã thấy thẳng Tuấn chạy
ra đón : - làm gì mà lâu vậy, gửi
xe nhanh lên. - Cầm hộ tao bó
hoa, đợi tý, tao đi gửi xe cái –
tôi dắc xe vào trong, giao cho
thằng bé gửi xe rồi lững thững
cầm hộp quà đi ra. Thằng Tuấn
suýt xoa : - Ái chà chà, hoa rồi
còn hộp quà to thế, hôm nay
nổ dữ thế mày . - Uh thì, lên
đại học phải khác chứ, ha ha,
lên thôi, không tụi nó chờ. Vừa
nói tôi vừa cầm bó hoa từ tay
nó, 2 đứa đi lên tầng 3, lên đến
tầng 3, tôi nhận ra mấy thằng
bạn nối khố từ năm cấp 3,
thêm vào là mấy đứa con gái
hay chơi cùng nhau, tụi nó
đang túm tụm với nhau, mấy
cái bàn đã đc kê sát vào nhau,
bày biện sẵn 1 số hoa quả , ánh
đèn mở mở lung linh huyền ảo
đủ loại màu sắc, nhìn không
gian khá là đẹp mắt, lại thêm
tối nay cũng có gió, nên không
gian càng thêm mát mẻ ….
Nhưng tôi đảo mắt 1 chút,
thấy có mấy người lạ lạ, tôi
chưa gặp mặt bao giờ cả, nhìn
như kiểu không phải là chỉ là
ngồi chung trên tầng 3 mà họ
cũng đc mời đến dự, mấy
người đó đáng chỉnh lại mấy
cái đèn trang trí, giăng giăng
thêm mấy quả bóng bay, Tôi
hỏi Tuấn : - Mấy người kia là ai
thế, họ cũng đến dự ah. Thằng
Tuấn nhìn theo hướng tay tôi
chỉ , nó nói : - Uhm, đúng rồi,
nhưng tao cũng chả biết là ai,
thấy cái Hương nói thì chắc đó
là bạn của Hiếu. Tôi nhìn nhìn,
Linh cũng mời cả Hiếu, Hiếu lại
mời cả bạn nó đến nữa, thế
này là thế nào nhỉ, nó có ý gì
đây, tôi hỏi tiếp : - Thế Linh có
biết là Hiếu mời bạn đến đây
không ? - Tao cũng không biết
nữa, kìa kìa, người kia là Hiếu
đó – nó nói, tay chỉ ra 1
hướng, tôi nhìn theo hướng
đó, 1 thằng khá to cao, ít nhất
là cao hơn cả tôi nữa, ăn mặc
khá là bảnh , quần áo chỉnh tề,
đầu tóc chải chuốt, trông nó
cũng đẹp trai thật. Đang nhìn
ngó xung quanh xem Linh đâu,
bất chợt một giọng nói to
vang lên : - Nào nào mọi người,
ổn định chỗ ngồi xem nào, mọi
người trật tự, mình xin tự giới
thiệu, mình là Hiếu, chắc mọi
người cũng đều biết mình rồi
phải không . Và giờ là nhân vật
chính của chúng ta, nào, em
hãy ra đây. Đó là Linh đang bê
1 chiếc bánh sinh nhật đi ra,
mái tóc đc búi lên, vài lọn tóc
xoăn xoăn đc xõa xuống trông
thật tự nhiên và rất đẹp,
khuôn mặt xinh xắn đc trang
điểm bằng một lớp phần hồng
nhè nhẹ,hàng lông mày đen
nhánh, đôi mắt đen long lanh
đang nhìn vào chiếc bánh, đôi
môi hồng chúm chím, khuôn
mặt hơi cúi cúi xuống thẹn
thùng, Linh mặc chiếc váy màu
đen mà bữa trước nó đã đi
mua với tôi, những viên đá giả
kim cương phản chiếu ánh nến
lấp lánh, , tôi nhìn Linh, tôi
sững cả người, mà tôi biết
không chỉ có tôi,mọi người và
cả Hiếu cũng sững người lại.
không hiểu sao, khi Linh trang
điểm lên, lại đẹp đến không
ngờ như vậy. - Nào mọi người,
đứng lên hát bài happy
birthday chúc mừng Linh nào.
Tiếng Hiếu nói to. Tôi nhìn Linh,
Linh đảo mắt nhìn mọi người
tỏ vẻ biết ơn, cũng vô tay theo
nhịp hát, rồi ánh mắt Linh bắt
gặp ánh mắt tôi, Linh nhìn tôi,
khẽ nghiêng đầu rồi mỉm cười,
1 nụ cười dịu dàng nhất, tôi
cũng đáp trả Linh bằng 1 nụ
cười, bàn tay Linh khẽ chìa về
phía tôi vẫy vẫy như ý nói quà
đâu.Có vẻ như nó đã quên vụ
cãi nhau hôm trước rồi.Tôi
cười cười, liếc mắt xuống
dưới, tuy đã bị mặt bàn che
mất nhưng hình như Linh cũng
hiểu ý, lại mỉm cười 1 lần nữa
với tôi rồi mới rời mắt đi chỗ
khác, ánh nến từ chiếc bánh
sáng lung linh, chiếu rọi lên
khuôn mặt Linh trắng hồng, nụ
cười vẫn chưa tắt trên môi,
trên chiếc bánh sinh nhật kìa là
1 hàng chữ màu hồng “Mừng
sinh nhật Diệu Linh ” cùng với
cặp nến số 20 đang cháy ánh
lên những tia lửa hồng rực rỡ.
Sau một khoảng lặng, Linh lẩm
nhẩm ước 1 điều gì đó, khẽ
phù 1 cái, thổi tắt nên, mọi
người vỗ tay hưởng ứng, tôi
vẫn đứng, 1 tay tôi cầm bó
hoa, tay kia đã lăm lăm cầm
hộp quà, tôi tính mang lên
tặng cho Linh, nhưng không
ngờ rằng có một người tiến
đến bên cạnh Linh trước, đó là
Hiếu, 1 tay cầm 1 bó hoa hồng
đỏ tươi 1 tay cầm 1 hộp quà
nho nhỏ, Linh quay sang nhìn
Hiếu cười nhẹ, Hiếu đưa bó
hoa và cái hộp đó lên cho Linh,
rồi khẽ nói thì thầm gì đó vào
tai Linh, Linh cười cười, mọi
người thấy thế liền ồ lên, 1
cành tượng thật là đẹp nhưng
với tôi, điều đó chả khác gì cái
gai đâm vào ngay giữa mắt
vậy.Rôi Linh đưa tay ra nhận
bó hoa và hộp quà đó, nhưng
quái lạ là ở chỗ tên Hiếu kia
không buông bó hoa và hộp
quà ra, tôi không hiểu anh ta
nghĩ gì, tặng rồi còn muốn thế
nào nữa,Hiếu quay ra nhìn mọi
người, cười 1 cái rồi nói : -
Chắc các bạn đang thắc mắc là
tại sao mình lại mời bạn mình
đến đây phải không ? Nó quay
sang nhìn Linh: - anh cũng xin
lỗi em vì đã không cho em
biết .rồi lại nhìn mọi ngươi . -
Tại vì mình muốn nhân đây,
xin đc nói với các bạn rằng : kể
từ ngày hôm nay, Linh chính
thức sẽ là bạn gái của mình .
Hiếu quay sang nhìn Linh rôi
tiếp : - Linh, em làm bạn gái
anh nhé . Cả lũ bạn bè tôi, và
đám bạn của Hiếu, đều hô lên
ầm ầm, tôi như chết lặng, tôi
không tin vào những gì trước
mắt nữa, quá là bất ngờ đối
với tôi, tôi không thể nào ngờ
rằng nó lại là 1 thằng mạnh
bạo đến thế, là tôi có cho tiền
tôi cũng chả có lá gan nào mà
bày tỏ giữa đông người thế
này, nhưng nó thì khác, nó đã
dám trịnh trọng tuyên bố như
thế trước mặt mọi người, còn
đưa ra lời nói mà trước giờ tôi
đoán chỉ có trên phim. 1 lời tỏ
tình như thế này có thể bắn hạ
bất cứ trái tim 1 đứa con gái
nào, xong rồi, xong rồi, tôi
định thần, bàn tay cầm món
quà run run, tôi nhìn Linh, Linh
hình như cũng không khác tôi
lắm, nó như kiểu hơi giật mình,
trông rất bối rối, nó đảo mắt
về phía Hương, tôi nhìn sang
Hương. Cái Hương cũng đang
há hốc mồm, chết chân tại chỗ,
Linh lại nhìn sang Hiếu, nó hơi
cúi đầu, như kiểu nó cũng chả
biết phải làm gì, tôi đứng im
tại chỗ, cố chờ xem rồi chuyện
gì sẽ sảy ra, Linh sẽ nói thế nào
với Hiếu, bầu không khí trở lên
yên tĩnh hẳn, tất cả mọi người
hình như cũng đang muốn
nghe câu trả lời thì phải.
-----------------***------------------
1s 2s 3s 4s 5s, 5s trôi qua
trong lặng lẽ, rồi có 1 tiếng
chuông điện thoại như xé toạc
không gian yên lặng, mọi
người bối rối không biết là của
ai, thì 2 bàn tay Linh không còn
cầm trên bó hoa và chiếc hộp
kia nữa, vội cầm chiếc điện
thoại đang reo và chạy ra
ngoài, Hiếu hơi sững người 1
tý rồi mới chạy theo, mọi
người lại xì xầm bàn tán,
không biết là có chuyện gì,
riêng tôi thì tôi biết, qua
những lời kể của Linh và Tuấn.
Linh đã từng nói nó có cảm
tình với thằng Hiếu, thì tôi tin
là sau lời tỏ tình không thể nào
lãng mạn hơn kia, chắc chắn
Linh đã ….. Đúng vậy, Hiếu đã
có đc Linh rồi, Linh của tôi đã
bị người khác chinh phục mất
rồi, lúc đó tôi cũng không biết
là đã suy nghĩ gì hay là đầu óc
trống rỗng không nghĩ đc gì
nữa, chỉ biết là bàn tay cầm
món quà và bó hoa đã không
còn chắc nữa, bó hoa rơi
xuống ghế, hộp quà đc tôi từ
từ đặt lên bó hoa, tôi cảm thấy
tức ngực quá, khó thở với
không gian đông người và
ngột ngạt này, cố cúi người,
thì thầm vào tai thằng Tuấn là
tôi ra ngoài một chút cho nó
đỡ hỏi, nó nhìn tôi, như thấu
đc tâm can tôi, nó không nói gì
cả. Tôi lẳng lặng xoay người đi
ra, cố ngoái lại, Linh và Hiếu
vẫn chưa vào, tôi tiến ra ngoài
lan can tối kia, cố hít hít 1 hơi
dài cho đỡ ngột ngạt và đỡ
cảm thấy tức ngực, khẽ đấm
đấm lên ngực mấy cái, cổ họng
đau đau, tự nhiên cảm thấy
mỏi mệt và nặng nề, tự nhiêm
cảm thấy công sức tôi bỏ ra
chuẩn bị cho buổi sinh nhật
này bỗng chốc như mấy khói,
như tan biến chả còn gì nữa
hết, cứ nghĩ là mọi chuyện sẽ
tốt đẹp, cứ nghĩ là Linh sẽ lại
trở lại như xưa, lẽo đẽo bên tôi
như ngày nào, tôi khẽ thở dài,
ánh mắt nhìn vào đám người
vẫn đang cười cười nói nói kia,
mấy người phục vụ đang đi
loanh quanh bưng bê kem và
sinh tố, và rồi, Linh và Hiếu đã
trở lại, Linh đã cầm bó hoa và
hộp quà, đang vui vẻ nói
chuyện với Hiếu, thế là quá đủ
biết rồi, có lẽ khi nãy Linh ngại,
nên lúc ra ngoài bóng tối, Linh
đã nhận lời rồi, nhìn mặt Hiếu
hớn hở thế cơ mà, đâu có
giống với 1 người bị từ chối
đâu. Tôi lục lọi trong tâm trí,
trước giờ tôi với Linh cũng
chẳng qua chỉ là bạn thân mà
thôi, cũng chưa bao giờ đi quá
xa về mặt tình cảm hay gì cả,
nhưng sao giờ lại thấy thế
này, lòng tôi cảm thấy rất hụt
hẫng, rất mất mát, như là đã
mất đi 1 cái gì đó mà tôi rất
thích, thứ mà tôi nghĩ rằng nó
sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi, và
tôi không bao giờ mất nó,
trước nay với tôi, Linh mãi sẽ
là người bạn thân thiết nhất,
tôi chưa bao giờ nghĩ xa hơn
chuyện đó, tôi đã quá quen
thuộc với chuyện 2 đứa bên
nhau, tâm sự với nhau, nghĩ
rằng Linh quá quan tâm tôi là
điều tất yếu, hiển nhiên, tôi cứ
nghĩ rằng nó với tôi như thế
thì tôi đã là thằng con trai có
ảnh hưởng lớn nhất đối với
nó, và sẽ không ai có thể xoay
chuyển đc điều đó, nhưng tôi
nào có ngờ, 1 người lạ hoắc
xuất hiện, thông tin đến với
tôi chỉ vẻn vẹn có vài ngày, thế
mà giờ cái người mang tên
Hiếu đó có vị trí trong Linh còn
cao hơn cả tôi. Rồi sau này,
quan hệ của chúng tôi sẽ thế
nào, chắc chắn sẽ không bao
giờ có thể trở lại đc thân thiết
quá như xưa, tôi tự nhiên cảm
thấy ân hận, tôi ân hận quá,
giá như, giá như tôi tiến lên
thêm 1 chút, 1 chút nữa thôi,
thì giờ đây đâu đến nỗi thế
này, tôi thực sự hối hận: -
“Linh ơi, Linh ơi, em có nghe
thấy anh nói không ?” Tiếng
nói nhỏ tan nhanh trong
không gian sâu lắng, cảm thấy
lạnh, lạnh quá, gió đêm chưa
thổi mà lạnh quá, tôi về thôi,
tôi không đủ can đảm để quay
lại dó, tôi không muốn nhìn,
không muốn nhìn thêm gì hết,
tôi sẽ vô tình thành kẻ thứ 3
mất thôi, móc điện thoại ra, tôi
nhắn tin với thằng Tuấn, bảo là
tôi có chút việc phải về ngay,
kêu nó nói dùm với Linh hộ tôi,
rồi tôi đi luôn xuống dưới
nhà .Dắt xe ra chợt có tiếng
chuông điện thoại reo, là Linh
gọi : - Này, cậu đi đâu vậy, sao
lại bỏ về, quay lên đây ngay đi,
không là tớ giận đó. Tôi cố rặn
cười, tôi nói : - Xin lỗi, tự nhiên
mẹ gọi về gấp thăm bác ốm
nặng, tớ phải về ngay. - Quà,
thế còn quà của tớ đâu, cậu
phải lên đây tặng quà cho tớ
chứ - tiếng Linh như hét lên
trong điên thoại. Tôi không
muốn trả lời nữa, chỉ nói : - Xin
lỗi, tớ phải đi gấp. Tôi cúp máy,
phi nhanh xe ra đường, tôi
không nghĩ gì nhiều cả, chỉ
cảm thấy buồn, rất buồn mà
thôi, như 1 đứa trẻ mất đi
món đồ mà nó yêu thích nhất
vậy, cảm giác mất mát, hụt
hẫng tràn ngập trong lòng, tôi
chả biết là sẽ đi đâu nữa, cứ
thế chỉ biết đi , đi và đi thôi, rẽ
vào những lối mà tự nhiên
muốn rẽ, rồi tự nhiên, trước
mặt tôi lại chính là đường rẽ
về nhà mình, tôi cười cười, hay
thật, loanh quanh 1 lúc rồi về
nhà, cũng tốt, về thôi.
******** Tôi mở mắt, ánh sáng
đèn chói quá đã làm tôi tỉnh
giấc,liếc nhìn đồng hồ, mới gần
3h sáng, cơn buồn lại ập đến,
nó vừa mới rời đc mấy khắc
đã lại trở về, tôi cũng không
biết nữa, đáng lý ra, Linh với
tôi chỉ là bạn thân, nó có người
yêu và nó còn tâm sự là nó có
tình cảm với người ta, đáng lý
ra, tôi phải mừng cho nó chứ,
thay vì bỏ về, thì đáng ra tôi
phải đường hoàng đến tặng
quà nó, chúc mừng nó chứ nhỉ,
phải chăng tôi đã sai, tôi đã
quá ích kỷ, chỉ muốn giữ nó
cho riêng tôi, không thèm quan
tâm đến nó. Nhưng nghĩ là
vậy, còn sâu thẳm trong tôi, 1
cái gì đó trỗi dậy, nó như gào
thét rằng, nó không muốn thế,
nó muốn tôi phải phản kháng,
phải dành lấy Linh về lại bên
tôi, trở về như những ngày
xưa, nó không cam lòng đánh
mất thứ mà h đây gần như đã
xa tầm tay với, nhưng dành về
rồi thì sao. chính tôi bây giờ
cũng không hiểu tôi lúc đó, tôi
băn khoăn rằng, liệu lúc đó tôi
có thật sự yêu Linh mà muốn
giành Linh trở về, hay chỉ vì sự
ghen ghét nhất thời mà muốn
phá hoại, dành nó ra khỏi
người mà nó cũng có cảm tình,
để trở về bên tôi. Trước giờ
cũng không quan tâm đến nó
quá nhiều, mà hầu như toàn là
nó quan tâm đến tôi, như thế
có phải tôi đã quá tàn nhẫn với
nó rồi không, không đc, đành
thế thôi, tôi phải học cách biết
chấp nhận, phải chấp nhận
rằng, Linh cần 1 người yêu
thương nó, và quan tâm nó
hơn tôi, có thể, Hiếu sẽ là sự
lựa chọn đúng đắn, mặc dù giờ
đây, tôi chẳng ưa tên Hiếu đó
chút nào hết. Rồi những hình
ảnh của Linh ùa vào trong tâm
trí, từ thời những năm cấp 2,
những năm cấp 3, những buối
sáng cùng nhau đi thể dục,
những hôm đi học đèo nhau,
những món quà tặng nhau,
những cử chỉ, những lời nói,
những việc làm mà Linh đã làm
cho tôi …. Hết rồi, từ nay thì
hết rồi, sẽ không bao giờ có
nữa, tôi nhắm mắt lại, rồi thở
dài. Tự an ủi chính bản thân
mình như thế, cảm giác như
nỗi buồn cũng đã vơi vơi, tôi
mở điện thoại, nhìn vào bảng
lịch, đúng rồi, sáng sớm nay,
chúng tôi sẽ ra biển chơi,
chương trình mà cả nhóm đã
lên kế hoạch từ trước .Thế mà
giờ tôi chưa thu xếp hành lý gì
cả, ngắm nghía 1 chút, tôi lôi ra
đc mấy món nhét vào cái balo,
nghĩ mãi chả biết mang thêm
cái gì cả, tặc lưỡi thế là xong,
đi chơi xách nhẹ cho thoải mái.
Phần cuối : Có hay không một
tình yêu ! 5h30 sáng, tôi xách
đồ qua nhà thằng Tuấn rồi cả
hai phi sang nhà Hương . có
thêm cả cái Thùy, Ánh, rồi
thằng Tâm, thằng Dũng nữa,
ngó nhìn đồng hồ cũng gần 6h
mà chưa thấy Linh đâu. Rồi
một lát thấy tiếng xe máy từ
ngoài vọng vào, đó là Linh. Đi
đằng sau còn có Hiếu nữa.Linh
nhìn 1 lượt, thấy tôi lông mày
nó nhíu xuống, nó chả thèm
nhìn tôi lâu. Giờ đây tôi hơi
băn khoăn, giờ tôi mới bắt đầu
suy nghĩ rằng, Linh đối với tôi
là tình cảm gì, tình bạn thân
hay là ….. Tôi tự hỏi mình, nó
quan tâm đến tôi nhiều như
thế, liệu có phải chỉ là tình bạn
thân đơn thuần, hay là còn vì 1
lý do nào khác, 1 lý do mà
trước nay tôi chưa bao h ngồi
im để mà suy nghĩ cả. Nếu đó
không phải là tình bạn, Linh đối
với tôi có 1 thứ tình cảm khác,
vậy chẳng phải tôi đã đánh
mất đi 1 thứ vô cùng quý giá
rồi .Sao trước nay tôi không
bao giờ tự đặt ra câu hỏi này
nhỉ, phải chăng, Linh thật sự
cũng thích tôi, vậy sao còn nói
là có cảm tình với Hiếu, chẳng
phải nếu nói thế vô tình sẽ
đẩy xa tôi ra khỏi Linh sao. Cả
lũ đứng chờ xe bus, thỉnh
thoảng tôi ngó sang Linh, nó
nãy giờ hình như chả thèm
nhìn tôi lấy 1 cái, cứ mải nói
chuyện với thằng Hiếu, lòng tôi
trùng xuống, xem ra vui vẻ
thật đó, rồi thì chuyến xe bus
ra biển cũng tới, mới sáng sớm
nên ít người đi, chúng tôi
thoải mái lên xe, tôi cũng định
bước lên, thì 1 bàn tay kéo áo
tôi lại, tôi quay lại, đó là Linh,
nó nhìn tôi, đôi môi cong lên,
vai nó đã không còn thấy cái
balo nữa, nó đang sách trên
tay còn lại, tôi nhìn nó nghi
ngờ hỏi : - Sao lại kéo tớ, không
muốn cho tớ đi ah. Linh nhìn
tôi , giơ cái balo về phía tôi : -
Này, định để tớ vác cái balo
này suốt trên xe đó hả, cầm
cho tớ đi, gãy cả lưng rồi đó,
chuyện sinh nhật tớ cậu bỏ về,
tớ chưa thèm nói đâu đó, cứ
đợi đó, đừng hòng mong mà
thoát đc. Tôi nhìn nó mỉm cười
nhìn nó, ừ thì đc thôi, tôi cũng
không đành lòng nhìn nó sách
cái balo to đùng đó, tôi cầm
lấy. Nó liếc nhìn tôi, rồi hình
như, đôi môi khẽ thoáng 1 nụ
cười, nó leo lên xe. Chuyến đi
biển bắt đầu. Xe đã đi đc 1 lúc
khá lâu, hơi biển đã có 1 chút
nào đó trong không khí, nhìn
ngoài đường, là những cánh
đồng trải dài tít tắp, cảnh làng
quê, thật là đẹp, thật làm cho
con người ta cảm thấy mát mẻ
và dễ chịu. Từ đầu chí cuối,
gần như tôi chỉ thò đầu ra
ngắm cảnh 2 bên đường. Rồi
thêm 1 lúc nữa, chúng tôi
xuống xe, bến cuối, sau gần 1
tiếng đi xe, cuối cùng chúng
tôi cũng đã đến với biển. Tôi
bước xuống, tay sách cái balo
to đùng của Linh, tôi nhìn xung
quanh, 1 dải bờ biển dầy cát
trắng xóa dài tít tắp như vô
tận,mặt biển xanh lấp ló phía
xa xa, từng làn hơi nước mang
theo vị mằm mặn của biển khẽ
thổi qua cánh mũi, từng cơn
gió của buổi sớm vuốt ve lên
từng sợi tóc, không khí rất là
mát mẻ và trong lành, tôi lắng
nghe, cố lắng nghe tiếng sóng
biển rì rào, đã lâu rồi, chưa có
dịp ra biển chơi, cảm giác thật
là nhớ quá đi. Cả lũ đang tâm
trạng rất thoải mái, cười ồ lên.
Ờ thì nhà bác thằng Tâm ở đây,
coi như nó là dân thổ cư đi,
thằng Tâm thích lắm, nó dẫn
mọi người đi về nhà bác nó.
Mọi người ai cũng như tôi, và
ai ai cũng thế, hễ thấy biển, dù
có mọi tâm sự,mọi nỗi buồn thì
tất cả sẽ biến thành 1 khoảng
lặng, chỉ còn lại 1 cảm giác bình
yên, 1 cảm giác vô cùng vui vẻ
và thích thú. Chúng tôi người
nắm tay nhau, kẻ quàng vai,
tíu tít cười nói đi dọc trên bờ
biển, biển của buổi sớm đẹp
quá, tuy là đã trễ mất cảnh
hoàng hôn, nhưng không gian
vẫn thật là đẹp, nhiều khi tôi
bé, tôi đã từng rất khao khát
rằng, giá mà nhà tôi ở đây, để
chiều nào cũng đc đi tắm biển.
Hôm đó là 1 ngày đẹp trời, 1
ngày mà cả đời này tôi sẽ
không bao giờ quên đc. Một
ngày cuối hè, bầu trời xanh
ngắt không 1 gợn mây, chỉ có
cát, nắng và gió biển, cùng với
tiếng sóng vỗ bờ. Mấy đứa tôi
nô đùa trên bờ biển, nơi có
những bãi cát trắng trải dài,
nóng bỏng chân nhưng lại rất
mềm mại, rồi cùng nhau lao
xuống, hòa mình vào biển,
từng đợt sóng mang theo vị
mặn của biển.Tất cả những ký
ức khi đó là tràn ngập niềm
vui, như quên đi mọi thứ xung
quanh, chỉ còn tiếng cười,
tiếng mọi người hò hét, tiếng
chọc ghẹo của bọn con trai,
tiếng la hét của bọn con gái,
những nụ cười duyên, những
cái nhiều mày, lùa nhau huỳnh
huỵch trên bờ biển, mặc cho
quần áo ướt sũng. Khi mặt trời
đã lên cao, chúng tôi đàn đúm
nhau lên mấy nơi cảnh đẹp, leo
trèo, đi lại khiến cả lũ mệt
nhưng mà rất vui. Suối chặng
đường đó, Hiếu luôn luôn đi
bên cạnh Linh, 2 người nói
chuyện rất hợp. Hiếu làm Linh
cười suốt buổi, đôi khi chúng
tôi cũng đc hưởng lây từ các
câu chuyện cười, những câu
nói vu vơ nhưng hài hước, tôi
cũng chỉ biết cười rồi lặng lẽ đi
theo, lúc này trong tôi thanh
thản hơn bao giờ hết.Đôi khi
Linh cũng dừng lại đợi tôi, nói
mấy câu, những hình như
niềm vui đã làm nó quên đi tất
cả, không còn đoái hoài gì về
vụ Sinh nhật đêm qua nữa. Tôi
cũng không tiện nhắc lại, và
cũng chả có gì để nhắc, từ tối
hôm qua, tôi đã xác định sẵn
tư tưởng, Tôi phải biết chấp
nhận rằng Linh đã có Hiếu, nó
đã có người yêu, nó đã có
người quân tâm đến nó hơn
tôi và người đó xứng đáng đc
nó quan tâm lại.Với tôi, chuyến
đi này dù chưa đc lâu, nhưng
tôi cũng đã có cảm giác khác
về Hiếu, tôi không còn phản
cảm gì với nó nữa, nó quá là 1
người rất hòa đồng, làm người
khác vui và như là 1 thứ keo
kết dính mọi người vậy.Tự
nhiên tôi cảm thấy mừng cho
Linh, nhưng sao vẫn có 1 thứ
tư vị gì đó đăng đắng nơi
cuống họng, không sao mà
nuốt trôi đc .”Linh không còn
lẽo đẽo bên tôi như ngày nào
nữa”. Tôi chống tay trên lan
can của 1 ngôi chùa quay ra
biển, ngắm nhìn những con
sóng xô vào đá, bọt bắt tung
tóe mà suy nghĩ miên man.Sao
tôi lại thế này, có phải là tôi ích
kỷ chỉ muốn Linh mãi mãi ở
bên tôi.Hay là, hay là tôi đang
ghen, có phải là tôi đang ghen
không.Nhưng giả dụ tôi ghen
thì làm sao, tình yêu đâu phải
từ 1 phía, trước giờ tôi cũng
nào có biết tình cảm mà Linh
dành cho tôi là gì. tôi cố tìm 1
câu trả lời, 1 thứ gì đó trong
tôi cuồn cuộn, như đã bị kìm
nén bấy lâu nay bục phát.
Những hình ảnh, những kỷ
niệm hiện về rõ hơn bao giờ
hết, những cử chỉ, lời nói, tiếng
cười của những năm cấp 3
như vẫn còn vang đâu
đây.Liệu rằng có phải như
người ta nói, khi đã mất đi rồi,
con người ta mới cảm thấy rõ
ràng sự đáng quý mà trước kia
mình đã có nhưng vô tình
không để ý không.Nhưng mà
tất cả như đã muộn, quá muộn
rồi người ta lại mới nhận ra đc
điều đó. Muộn – là không thể
sửa chữa, là không thể kịp đc
nữa, chỉ còn cách học cách
thích nghi và làm quen mà
thôi, cuộc sống là cố phải biết
chấp nhận những sự việc đắng
cay nhất, những sự việc mà
không ai trong đời này mong
muốn xảy ra với mình, mà tất
cả chỉ vì chữ “MUỘN” đem lại
mà thôi. Liệu giờ đây có phải
đã quá muộn để tôi nhận ra
rằng tôi đã yêu Linh không ?
Gần 10h tối, Màn đêm buông
xuống, màn đêm yên tĩnh
mang lại cho con người ta
nhiều cảm xúc, nó như kiểu là
không gian lý tưởng nhất cho
con người ta có thể suy ngẫm
lại những sự việc đã qua. Tôi
thấy ngột ngạt quá, muốn đi
dạo 1 chút. Ngang qua phòng
Linh, thấy cửa hé mở, tôi cất
tiếng gọi : - Linh ơi, Hương ơi,
có ai ở nhà không? Không có
tiếng ai trả lời. tôi ngó vào
nhưng không có ai ở trong,
chắc là Linh đi đâu chơi với
Hiếu rồi. chỉ còn lý do đó thôi.
Tính chỉ định ngó quanh một
chút rồi đi ra ngoài, bất thần
tôi sững lại bên chiếc laptop
còn quên chưa tắt.

Trở về
Chúc các bạn vui vẻ!
[2012-05-05 05:10] Ban doc:

The la het roj ak.admjn ko vjet tjep dj.dag hay ma het.chan wa


Gửi Bình luận

Hôm nay : [1] [24] [416862]
© 2013 -BacNinhNo1
Time load: 0.000963