Polly po-cket

BacNinhNo1.Net

Ve trang chu : http://bacninhno1.xtgem.com http://bacninhno1.hexat.com">

New Post

Truyện 1[Hỏi Xoáy Đáp Xoay]
Truyện 1
24/05/2013
Me hài ola post ngày 26-4-2013 hay[Me Ola]
Me hài ola post ngày 26-4-2013 hay
26/04/2013
Tổng Hợp Me Ola 25-04-2013[Me Ola]
Tổng Hợp Me Ola 25-04-2013
25/04/2013
Thực trạng sinh viên ra trường[Me Ola]
Thực trạng sinh viên ra trường
24/04/2013
Tổng Hợp Me Ola Ngày 16/4[Me Ola]
Tổng Hợp Me Ola Ngày 16/4
16/04/2013
7 ngày làm gia sư (phần 2)[Truyện tình yêu]
7 ngày làm gia sư (phần 2)
16/04/2013
7 ngày làm gia sư (phần 1)[Truyện tình yêu]
7 ngày làm gia sư (phần 1)
15/04/2013
Những Thiên Thần Cánh Gãy[Truyện ngắn]
Những Thiên Thần Cánh Gãy
15/04/2013
Tổng hợp me ola 13/04/2013[Me Ola]
Tổng hợp me ola 13/04/2013
13/04/2013
Tổng Hợp Me Ola 12-04-2013[Me Ola]
Tổng Hợp Me Ola 12-04-2013
12/04/2013
12»

Chuyên mục

... nhật ký ngày mưa ...

Chúng ta chia tay đi.
-Sao ạ?
-Tôi nói chia tay đi, tôi chán cô
rồi.
-Hả?

Tí tách tí tách
Vài giọt mưa nhỏ rơi xuống,
chàng trai bước vội vã ra khỏi
tiệm, lên xe phóng vụt đi. Mưa
nặng hạt dần, chiếc xe cứ phóng
thật nhanh, mưa tạt vào mặt
anh, bỏng rát, đau, thật là đau,
mắt anh cay xè, một giọt nước
ấm nóng trào khỏi khoé mắt,
cảnh vật trên đường mờ đi,
nhiều người đi ngang nhìn anh
hiếu kì, nhưng dường như
không ai thấy anh đang khóc.
Chỉ là mưa thôi, đúng không?

Lộp bộp lộp bộp
Những giọt mưa nặng hạt rớt
trên vai cô. Cô bước đi, chậm rãi,
thẫn thờ dưới làn mưa dày đặc.
Người cô đang run rẩy, cô lạnh
chăng? Nhưng sao cô chẳng cảm
thấy gì cả. Đầu óc cô trống rỗng,
trái tim cô trống rỗng, nó không
đau, cũng chẳng buồn, chỉ đơn
thuần là trống rỗng, một mảng
trống lớn trong trái tim cô mà cô
thậm chí còn không hiểu, không
biết vì sao nó lại ở đó. Cô cứ
bước đi, vô định, trời vẫn mưa,
mưa rơi ướt đẫm khuôn mặt cô,
mưa làm mắt cô nhoè đi, làm mắt
cô nhức nhối, những giọt nước
thi nhau rơi xuống.
Chỉ là mưa thôi, đúng không?
-----------------
Ngày…tháng…năm…
Tôi chia tay em, chóng vánh, vội
vàng.Tình yêu kết tinh của hơn
hai năm tôi và em bên nhau giờ
đây tan vỡ thật nhanh chóng
trong hai chữ chia ly. Tôi đã phải
cố gắng kiềm chế mình biết bao
để không bật khóc trước đôi
mắt bàng hoàng của em. Em nói
em không hiểu, phải, tôi cũng
không hiểu vì sao lại như thế,
chẳng có dấu hiệu gì báo trước,
chẳng có lời cảnh báo nào, cứ
như chỉ là đùa khi người ta đột
ngột gõ cửa nhà tôi và bảo rằng
tôi không còn sống được bao lâu
nữa, rằng căn bệnh của tôi là
không thể cứu chữa, rằng tôi
nên chuẩn bị hậu sự cho mình…
bla…bla…bla…Thật buồn cười em
có biết không?
Tôi sắp chết, ấy vậy mà tất cả
những gì tôi có thể nghĩ đến là
em, là em sẽ ra sao khi tôi không
còn, khi tôi không còn có thể đỡ
lấy em khi em ngã, lau nước mắt
cho em khi em khóc, đến với em
khi em thấy cô đơn, gánh đỡ
cùng em những suy tư, trăn trở,
sẻ chia cùng em những niềm vui,
nỗi buồn…
Ừh, tôi đã lo như thế, nhưng tôi
lo cho em rồi lại thấy lo cho mình,
ai đó sẽ thay tôi làm tất cả
những điều đó cho em, một
người con trai nào đó sẽ cướp
mất em khi tôi không còn, tôi lo,
lo đến mức muốn phát điên, và
tôi ghen, ghen với tất cả những
người xung quanh em, những
người cuộc sống còn rộng mở,
những người sẽ được ở bên em
lâu hơn tôi, tôi ghen điên lên
được rồi tôi hận, tôi hận số phận
bất công, tôi hận bản thân mình,
hận cái thể xác vô dụng này. Tại
sao? tại sao lại là tôi? tại sao
không phải là ai khác?
Em là thứ độc nhất và là duy
nhất còn lại có ý nghĩa với tôi,
nụ cười, mái tóc, đôi môi em, tất
cà, tất cả của em phải là của tôi,
tôi không muốn để lại em cho ai
khác, có lúc tôi chỉ muốn chạy
ngay đến chỗ em để giết chết
em, tôi muốn đem em theo cùng
tôi, để em mãi mãi thuộc về tôi.
Tôi thật đáng ghê tởm, tôi để
tuyệt vọng ăn mất lý trí của
mình, tôi đã thật sự phát điên.
Tôi đập phá tất cả những thứ
trong tầm tay mình, căn phòng
nhỏ bé em dày công sắp xếp cả
tháng trời giờ chỉ là đống hoang
tàn, lộn xộn, trái tim thủy tinh
em tặng tôi đã vỡ tan thành
từng mảnh, nó thật mong manh,
yếu ớt, tôi nhớ đến em và tôi
bật khóc, trái tim thủy tinh của
tôi vỡ tan rồi. Tôi phải làm sao
đây…
Có lẽ tôi mãi mãi không thể quên
gương mặt đó của em, tôi đã
chạy trốn, tôi phải chạy trốn khỏi
ánh mắt em nếu không tôi sẽ
không thể kìm được mình ôm
lấy em và nói tất cả sự thật. Và
bây giờ tôi ở đây, ghi lại những
điều em sẽ không bao giờ biết
trong căn phòng lạnh lẽo bừa
bộn, ngoài kia trời vẫn mưa dai
dẳng, những giọt mưa nặng trĩu
rớt trên mái hiên nhà nghe như
than oán, trách cứ, dường như
mưa đang buồn, mưa đang khóc,
nhưng mưa không khóc cho tôi,
mưa không khóc cho tình yêu
của tôi, vì mưa đâu có biết.
Nhưng tôi biết, tôi yêu em.
Tại sao…lại là tôi?
------------------
1 năm sau
Ầm…ào ào
-Má, mưa gì mà mưa suốt ngày
thế không biết.
-Chịu thôi, đang vào mùa mà.
-Mùa với chả màng, hết quách đi
cho rảnh nợ.
-Ừh ừhm…
-Ê, mà mày nghe gì chưa?
-Sao?
-Phòng mình sắp có sếp mới.
-Vậy hả? Trai hay gái?
-Con gái, nhưng mà chỉ là dân
mới vào nghề thôi.
-Dân mới? Mà lên làm sếp? Giỡn
hoài.
-Đùa giỡn gì, chắc chắn 100%.
-Tao không tin
-Mày không tin kệ mày, nghe nói
người ta là con gái tổng giám
đốc đấy.
-Ôi dào, tưởng sao, mày không
nói sớm. Con ông cháu cha thế
thì có lên làm giám đốc ngay tao
cũng chả lạ.
Ngày…tháng…năm…
Trời mưa, ngày mưa đầu mùa,
ngày đầu tiên tôi thật sự làm
một “công viêc”, ngày đầu tiên
thoát được khỏi chiếc vỏ tôi đã
đóng lại, ngày đầu tiên có thề
đáng để ghi lại những gì đã qua
trong đời tôi.
“Tiểu thư tập đoàn Kim” là tên
của tôi. Ánh mắt dè bỉu, những
tiếng xầm xì, là một phần của
cuộc đời tôi, chẳng bao giờ xa lạ
và sẽ không bao giờ biến mất,
ngày hôm nay cũng vậy và
những ngày trước đó cũng thế.
Những con người giả tạo, những
nụ cười giả tạo tạo nên cuộc đời
tôi, Có ai đó? Có một người đã
từng gọi tên tôi? Một người đã
đi qua đời tôi, hắn - một tên
khốn, không hơn không kém gì
những con chó nịnh nọt, ton hót
bên tai tôi mỗi ngày. Ấy thế mà
ngày đó, hắn còn quan trọng
hơn cả mạng sống của tôi, quan
trọng hơn cha mẹ, quan trong
tất cả. Thật khờ khạo, thật đáng
thương làm sao cho một tâm
hồn tổn thương bị vụn nát.
Tôi của ngày đó đã chết, chết
theo nước mắt, chết theo trái
tim, chết theo linh hồn và để
mưa đã cuốn tất cả tàn tích đó
trôi theo dòng nước nhỏ dưới
con mương vàng.
Con mương vàng, tôi nhớ nó,
nhớ rất rõ những hàng cây nhòe
đi trong nước mắt, rất rõ những
con đường xám xịt trong màn
mưa. Nhưng tôi không thể nhớ,
hay có lẽ là đã cố tình quên, cảm
xúc của trái tim hôm đó, yêu
thương, buồn bã, đau đớn đến
nghẹn ngào, có lẽ đã từng có
trong tim tôi.
Nhưng tôi hôm nay, là một trái
tim chết, còn gượng chút hơi tàn
để sống bằng thù hận, căm hờn.
Hận ai? Hờn ai? Là do tôi lượm
lặt, là tôi lượm kẻ thù của mình
về để nuôi họ bằng hận thù,
sống bằng hận thù, như tôi.
Không bao giờ quên, không bao
giờ tha thứ, quên và tha thứ chỉ
dành cho trái tim sống mà thôi.
---------------------
1 năm khác trôi qua.
Thời gian là thứ vô tình, nó qua
đi thật nhanh và chẳng lưu lại
chút gì của quá khứ. Hôm đó, trời
đổ mưa, nặng nề như trút thứ gì
đó ra khỏi lòng mình, chàng trai
bước chậm, thật chậm trên con
đường dài mịt mù.
---------------------
- Êh, nhìn gã kia kìa.
-Ai? À tên đó hả, hắn đứng đó
suốt từ sáng đến giờ đấy.
-Người với ngợm kinh quá, liệu
có phải là ăn cướp vào đây rình
thì không hả mày.
-Chắc không đâu, hồi nãy tao
nghe hắn nói chuyện với bảo vệ.
Hắn chỉ kiếm người thôi.
-Eo ơi, ai trong đây mà quen biết
với mấy thứ vô công rỗi nghề
như hắn.
-Nghe nói là hắn đang chờ cô
Kim.
-Cái gì? Tiểu thư ấy mà quen với
thằng này á, nói láo không biết
ngượng mồm, sao bảo vệ không
đuổi quách hắn đi cho rồi?
-Be bé cái mồm thôi, nói nhỏ mày
nghe nhé, hình như là lệnh của
bà Kim đấy.
-Giỡn, sao bả phải làm vậy ?
-Đi mà hỏi ông trời ấy.
....
Ngày…tháng…năm…
Tôi cười trước gương, ngô nghê,
điên loạn, khuôn mặt lẫn tâm hồn
tôi bây giờ thật ghê tởm.
Tôi tìm gặp em, không biết tại
sao mình lại làm việc ngốc
nghếch như vậy, có hàng ngàn,
hàng ngàn những lý do rỗng
tuếch và cũ rích, nói ra ở đây thì
thật dư thừa.
Có lẽ em cũng biết, những lý do
xuềnh xoàng, chán chường mà
một con người đáng khinh có
thể nghĩ ra. Tôi đã nhìn thấy
điều đó trong mắt em, trong cái
nhìn khinh khỉnh và trên gương
mặt lạnh lẽo của em. Tôi thấy tàn
dư của tôi còn lại trong em, sự
nhục nhã và vô liêm sỉ.
Tôi sắp ra đi, thử sức với hi vọng
mong manh cuối cùng của đời
mình, có lẽ vì thế mà tôi còn dám
nghĩ đến hai chữ “hi vọng”, hi
vọng một ngày nào đó, sẽ lại
được bên em. Một ước mơ
hoang tưởng, mùa đông trong
trái tim em là minh chứng hùng
hồn nhất, nhưng tôi không thể
từ bỏ, tôi nhất định sẽ có lại
được em, dù cái giá phải trả là gì
đi nữa.
-------------------
Ngày…tháng…năm…
Hắn đến tìm tôi, như một tên hủi
ngửa tay xin chút lòng thương
xót. Lần đầu tiên tôi nhìn rõ lòng
mình như thế, một sự ghê ghét
kinh khủng trong lòng nhưng
trái tim vẫn không khỏi rung lên
vì cảm xúc.
Tôi đã quên rồi mà, đã một năm
qua rồi, đáng lẽ nó phải đi sâu
vào dĩ vãng.
Tại sao? Rõ ràng người đứng
trước mặt tôi là hắn, là tên đáng
kinh tởm nhất trên đời, tại sao?
-------------------
1 năm sau nữa.
“Dự báo thời tiết.
Chiều nay ngày 13 tháng 3 ở các
tỉnh…sẽ có mưa rào
Ở các cảng miền Nam sẽ có …”
-Chậc, hèn gì hôm nay trời mưa
tầm tã.
-Ừ, mưa đầu mùa đấy. Cà phê
của mày nè.
“Xin tạm ngắt chương trình để
thông báo tin khẩn.
Chúng tôi vừa nhận được tin báo
máy bay EV107 cất cánh từ sân
bay New York đi Hà Nội đã gặp
tai nạn trên biển Thái Bình
Dương. Theo tin được biết …”
-Chẹp, giờ đi cái gì cũng không
an toàn mày nhỉ, bay trên trời
mà còn gặp tai nạn được.
-Đến số thì chết thôi mày ơi,
ngồi trong nhà còn bị xe tông
chết mà.
“…Thống kê cho biết toàn bộ phi
hành đoàn đều tử nạn. Sau đây
là danh sách hành khách trên
máy bay …”
-Ôi chà, dễ có đến mấy trăm
người ấy chứ.
-Chứ sao, mày tưởng một cái phi
cơ chở có vài chục người à.
-Ê, nhìn cái tên này, ngộ ghê, mày
đọc thử coi.
-Đâu? Vũ Quốc Thiên Ngọa, ờ tên
gì như tên phim kiếm hiệp ấy.
XOẢNG
-Ủa, cô Kim, Cô đứng đây từ lúc
nào vậy? chết thật, cô có bị sao
không? Có bị bỏng không?
-Tôi…không sao, các chị…đang
xem…gì vậy?
-À, tin tức khẩn vụ rơi máy bay
ấy mà.
-Cái…cái tên vừa nãy là…
-Là một hành khách có mặt trên
máy bay. Cô quen sao?

-------------------
Một tuần qua đi kể từ cái ngày
đó, cô không biết tại sao mình lại
đến đây, cô chỉ đi, cố đi thật
nhanh về nhà để khỏi suy nghĩ
vẩn vơ, nhìn lên đã thấy mình ở
đây rồi.
Căn phòng nhỏ bé của anh,
không biết đã bao lâu cô không
trở lại, một dư vị thật quen
thuộc, ấm áp như những ngày
cô còn hạnh phúc bên anh. Chiếc
bàn nhỏ xinh xắn do chính tay
cô chọn, chiếc rèm cửa huyền hai
đứa mất cả nửa ngày trời đi tìm,
thật nhiều, thật nhiều kí ức nằm
vảng vất quanh cô, dịu dàng,
sống động như cô chưa từng xa
anh.
Bàn tay cô lướt qua những
quyển sách trên giá, những
quyển sách triết lý muôn thưở
anh mua về mà cô không bao giờ
đụng tới, gáy sách đã sờn, bạc cả
màu, xác xơ như một con người
còm cõi vì đợi chờ.
Cô dừng lại trước một quyển sách nhỏ, hay nói chính xác hơn,
là một quyển sổ được đóng lại
từ những trang giấy thừa, trông
nó thật đáng thương hại giữa
những quyển sách đắt tiền bên
cạnh.
Sự lạc lõng cúa nó thật dễ khiến
người tò mò, cô lật nhẹ trang
giấy đầu tiên.
Ngày …tháng…năm….
….
------------------
Bầu trời xám, ảm đạm màu tang
tóc, những hạt mưa đầu rơi
xuống tan nhẹ trên mặt đất. Căn
phòng nhỏ bé nằm ủ ê dưới màn
mưa. Có người con gái ôm
những trang vở nhàu nát, mùa
thu đọng trên mắt rơi xuống
thành dòng trên trang vở,
những nét chữ con con nhoè đi
như muốn giữ lại, không để cho
mưa ấy tan đi.
Mưa rơi ào ạt ngoài hiên, che
khuất những tiếng khóc đau
buồn. Hôm đó, mưa khóc nhiều
lắm, mưa khóc mỗi khi một tình
yêu tan vỡ, mưa khóc mỗi
khi ...một người lầm lỡ.
The end.

Trở về Hôm nay : [1] [17] [416855]
© 2013 -BacNinhNo1
Time load: 0.000322